REVOLUTION


--- Chap 1: Ngọn lửa ---

Vào cuối tháng 12 năm 2019, tại một thành phố nằm ở miền trung của Trung Quốc đã xuất hiện nó. Nó là một con viruss được phát hiện ở một nhóm người nọ bị viêm phổi mà ko rõ nguyên nhân. Nó chính là SARS-Cov-2 hay còn được gọi đến với cái tên là COVID-19, một đại dịch bệnh truyền nhiễm. COVID-19 nhanh chóng lan ra xung quanh, đến tháng 3 năm 2020 đã chính thức trở thành một đại dịch toàn cầu theo như Tổ chức Y tế Thế giới (WHO -  World Health Organization). Đến những tháng cuối cùng của năm 2020, khi mà đã có những đất nước tuy không được mạnh nhưng lại đang từng bước chiến thắng được đại dịch (điển hình là Việt Nam) thì cũng có những nước được gọi là cường quốc lại bị đại dịch lấn áp. Tưởng chừng như năm 2020 chỉ trôi qua như thế thì không ngờ được, một sự kiện nọ đã xảy ra. Ngày 10 tháng 12 năm 2020 đã xuất hiện một tổ chức mang tên KJU cùng sức mạnh ngang hàng với một quốc gia đã tạo nên một thế chiến thứ 3. Bởi sức mạnh quân đội cực to lớn cùng những thủ đoạn hiểm độc, KJU đã nhanh chóng xâm chiếm các đất nước khác và thống trị thế giới trừ mỗi Triều Tiên. Sau đó, tổ chức này cũng đã lựa chọn một quốc gia để bắt đầu tạo nên “thành trí chính”. Đó chính là Việt Nam và thế giới đã bắt đầu một chương mới.

6h19p ngày 03 tháng 02 năm 01

Thức dậy sau một giấc ngủ không được ngon lắm, cơ thể thì uể oải cùng các khớp cơ dường như đông cứng lại và đôi môi khô do thiếu nước kèm cửa sổ tâm hồn vẫn còn ngại ánh sáng. Đó là Troy, một thanh niên người Việt Nam nhưng do quy luật mới của KJU thì cậu không được để tên thật của mình nữa. Cậu ra khỏi chiếc giường, đeo kính, nhanh chóng ra cửa sổ rồi kéo tí rèm đến lén nhìn ra ngoài. Hà Nội sầm uất tấp nập của cậu đã không còn nữa mà thay vào đó là một Kimpital yên ắng một cách đầy đáng sợ. Lính của KJU tuần tra ngoài đường thường xuyên với nhiệm vụ chính là reo rắc nỗi sợ và dập tắt mọi ý định cách mạng của người dân. Trời nắng nhưng lại không có tia nắng nào chiếu xuống vì những tòa nhà cao tầng mà KJU xây lên. Chẳng khác gì một phiên bản khác của phim Upside Down cả, những kẻ ở trên thì giàu có thừa sống còn những người ở dưới như Troy thì chỉ cố gắng mà sống qua ngày. Gia đình Troy có 4 người, khi KJU bắt đầu xâm chiếm thì cả bố mẹ cậu đều ra trận với mặt trận khác nhau còn em gái cậu và cậu đi trú ẩn lánh nạn. Đó cũng là lúc mà gia đình Troy bị chia cắt ra, bố mẹ cậu ko liên lạc lại còn Troy và em gái cũng bị lạc mất nhau. Ngôi nhà 4 tầng của Troy giờ đây cũng chỉ còn 2 tầng, 2 tầng trên đã bị phá hủy do chiến tranh. Mỗi sáng dậy, não Troy luôn luôn truyền tải lại những hình ảnh trên như là muốn cậu không từ bỏ và đi tìm gia đình mình vậy. Sáng hôm nay, khoảng thời gian nhìn lén ra ngoài của Troy dường như lâu hơn mọi hôm. Một khuôn mặt luôn luôn rạng ngời cùng nụ cười tỏa nắng của chàng trai 21 tuổi giờ đây đã được thay thế bởi sự sầu buồn như ánh trăng mỗi đêm lạnh giá rét về cùng đôi mắt đầy lạnh nhạt nhưng ẩn sau đó vẫn là 1 ngọn lửa chưa tắt.

“Haizzz” – Troy thở dài.

Cậu xuống nhà, đi vào phòng bếp mở tủ ra lấy gói mì ăn liền để ăn sống. Cậu vừa ăn vừa nhìn xung quang cái phòng bếp nhà mình. Cậu nhìn vào cái tủ trên tường chứa toàn là mì cùng bánh đa và miến, hướng mắt xuống phía dưới là nơi mà gai đình cậu đặt tủ lạnh chứa đầy cà chua cùng hành lá, trứng gà, trứng vịt, rau, những gói sữa không đường cùng những túi rau xanh thì nay đã không còn. Phòng bếp của nhà cậu giờ đây chỉ là những chiếc tủ chứa đựng các loại đồ ăn nhanh, đồ ăn liền. Troy sống rất khoa học, việc mà lên kế hoạch dường như là sở trưởng của chàng thanh niên này. Cậu nhanh chóng tính toán được lượng lương thực mình cần tiếp chỉ trong vòng khoảng thời gian ăn xong gói mì sống. Đồng hồ điểm 7h tròn, Troy ra khỏi nhà và bắt đầu đi làm. Đi trên đường, vừa đi vừa nhìn xung quanh để ghi nhớ lại khung cảnh là thứ mà có thể nói là đặc điểm của Troy. Cậu ngửa đầu và nhìn lên trên trời - nơi mà những chiếm hạm bay của KJU đã che đi những tia nắng và những đám mây bồng bềnh như những chiếc kẹo bông 5000 đồng được bán ở các cổng trường tiểu học, thấp hơn một tí là những tòa nhà cao chót vót với hàng đống vũ khí bao bọc xung quanh cùng những bóng đen của đôi người nọ sau lớp kính những tòa nhà đó.

“Chiến hạm thì được decor chẳng khác gì tàu bay của SHIELD, sau mấy lớp kính kia chắc lại đang fuck nhau rồi. Lũ khốn! Ít ra cũng hãy tự thiết kế riêng cho mình chứ không phải bê nguyên cái hình ảnh của phim vào” – Troy nói một cách bực bội.

Con đường Văn Cao được nối với con phố Liễu Giai ở đoạn giao với phố Đội Cấn cùng những hàng cây xung quanh, hàng quán cùng dòng người di chuyển giờ đây chỉ là những con đường đúng nghĩa và cuối con đường này cũng là nơi mà Troy làm việc. Đó là một xưởng sản xuất các thiết bị cho KJU, vì là 1 cựu sinh viên công nghệ thông tin nên Troy làm ở đây với tư cách là một kĩ thuật viên. Cùng sự khoa học của mình nên nơi đây, Troy được trọng dụng rất nhiều và bọn KJU ở đây cũng hay để í đến cậu.

“Oh hello! Đến đúng giờ vậy my friend, đáng tiếc là my friend vẫn chậm hơn tôi rồi” – một thanh niên nọ vỗ vai Troy từ đằng sau và nói

“Rõ ràng rồi, tôi đâu phải ai đó mà ở lại...à không phải là sống luôn ở cái nơi làm việc này chứ” – Troy trả lời

“Hahaha, rất mong hôm nay lại được nhân viên cưng gánh để mọi người có thể tan làm đúng giờ nhé” – Thanh niên kia cười lớn và nói

“Haiz...oke thôi Brad, đừng làm cục tạ kéo tôi xuống là được rồi” – Troy trả lời với giọng mỉa mai

Brad là một thanh niên hơn Troy 1 tuổi, vì cả hai gặp nhau sau khi KJU thống trị thế giới nên cả Troy bà Brad đều không biết tên thật của nhau. Khác với khuôn mặt lạnh lùng giờ đây của Troy thì Brad lại là sự lạc quan. Cậu ấy dường như đã chấp nhận và bỏ qua mọi chuyện để sống tiếp vậy, tính trẻ con của Brad thể hiện khá rõ nên bọn KJU cho phép cậu ta ở lại xưởng này. Brad khá là thấp so với con trai đồng trang lứa, đôi tay và đôi chân của cậu thì lại hiện rõ sự khỏe khoắn của mình qua những vết sẹo và sự săn chắc của nó, mái tóc đen dài bổ sang 2 bên cùng đôi mắt to và cái miệng luôn hoạt động chính là đặc điểm nhận dạng của cậu.

“Troy nói cũng có phần đúng đấy, có khi ông đúng là cái cục tạ thật. Được ở lại đây như những con cún cho bọn ở trên kia vậy đó” – một thanh niên đeo kính khác xuất hiện và nói

“Oh hello to Tommy, ông phải theo tôi chứ. Đừng theo Troy, tôi cảm thấy tổn thương đó”- Brad nói

Tommy là một nam thanh niên bằng tuổi Troy. Cậu cao 1m81, thân hình có chút gầy gò, tóc được trải chuốt rất kỹ cùng đôi kính đen “hàng hiệu” làm che đi một phần đôi mắt bé của cậu. Có thể nói Tommy chính là hình ảnh trái ngược hoàn toàn với Brad. Cũng như Troy và Brad, Tommy cũng không hề biết tên thật của mọi người.

“Tommy nói đúng đấy, đừng thành cục tấn nhá Brad” – Troy tiếp tục mỉa mai Brad với dáng vẻ lạnh lùng

“Arghhhhh” – Brad lấy hai bàn tay của mình vẩy mái tóc bổ hai bên của mình và hét lớn

“Haha...đúng đó Brad ơi, cố mà trở thành cục yến đi nhé” – mọi người xung quanh đồng thanh cùng với tiếng cười

Trong góc phòng là Jimmy và Chris, hai người có thể nói là già nhất trong khu làm việc. Chứng kiến cảnh tượng đó, Chris nói với Jimmy:

“Cuộc trò chuyện của ba thanh niên trẻ này lúc mới vào ca làm dường như là thứ phép màu nọ đem đến chút ánh sáng cho những đồng nghiệp khác vậy. Nhiều khi tôi cảm thấy thật may mắn khi được làm chung với 3 cậu trẻ này vậy”

“Haha đúng thật, mong ba cậu đó về sau không mất đi cái thứ này”

“Nhìn xem, đến ngay cả thằng khốn KJU kia cũng thấy khó chịu cơ mà” – Chris nói rồi chỉ tay về bọn giám sát ở phía trên

“Ba con người làm việc tốt nhất, bọn nó sẽ không làm gì nhiều được đâu nên khó chịu là đúng rồi. Kể ra thì cũng do bọn nó mà, do cái luật tụi nó đề ra đấy chứ”

Từ khi KJU ra luật mớ thì trong đó có một luật là “Employees who do well and exceed set targets will be ‘protected’” tức “Nhân viên mà làm tốt và vượt chỉ tiêu đề ra sẽ được ‘phòng hộ’”. ‘Phòng hộ’ ở đây có nghĩa là nhưng chức vụ cấp thấp của KJU như giám sát sẽ không được tác động gì cả, đơn giản hơn là cái ‘phòng hộ’ này giúp Troy, Brad và Tommy ngang hàng với bọn giám sát viên ở khu làm việc này. Hình ảnh cả phòng làm việc đang vui vẻ đã làm cho những tên KJU ở phòng giám sát thấy khó chịu, vì không được tác động đến Troy, Brad và Tommy do đó là 3 người làm việc tốt nhất và luật cũng chỉ ra không được làm gì đến những người làm việc tốt nhất nên bọn giám sát chỉ thông báo qua loa với thái độ tức giận.

“SHUT THE FUCK UP!” – 1 tên KJU thông báo qua loa

“THÔI NÀO, LÀM VIỆC ĐI MỌI NGƯỜI!” – Chris vỗ tay thật lớn và hô to

Troy, Brad và Tommy đều là những kỹ thuật viên tốt nhất ở cái xưởng này. Công việc của họ là kiểm tra tất cả các thiết bị xem có lỗi gì không, bảo trì và nâng cấp các thiết bị được yêu cầu trong khoảng thời gian ngắn. Hầu như các thiết bị ở đây đều liên quan đến vũ khí, điều đó làm cho Troy càng mường tượng ra được bọn KJU đến từ đâu và tại sao Triều Tiên lại là vương quốc duy nhất mà không bị xâm chiếm. Troy vừa nghĩ về vấn đề này vừa nâng cấp cái thiết bị truyền tin mà bọn KJU giao cho cậu. Troy quyết định nâng cấp thiết bị này thêm cái tính năng là kết nối với tai nghe cùng vài tính năng nữa. Ngày trước Troy sống theo slogan “Cháy hết mình” nên giờ đây dù đang làm việc cho KJU nhưng cậu vẫn hết mình với công việc. Sự hết mình này được thể hiện rất rõ nên cái ‘phòng hộ’ của Troy rất mạnh.

“Haiz...từ cái chiến hạm cho đến mọi thứ, sao bọn này toàn kiểu ăn cắp idea từ phim ảnh thế nhỉ. Thiết bị truyền tin cái con khỉ, bộ đàm được decor xịn xọ thì đúng hơn” – Troy tự nhủ

 

15h46p ngày 3 tháng 2 năm 01

Sau một khoảng thời gian tập trung làm việc một cách miệt mài và tỉ mỉ, Troy đã nâng cấp xong thiết bị và đến lúc cần phải thử xem đã hoạt động được chưa. Cậu lấy chiếc tai nghe QCY-T5 của mình từ túi quần ra kết nối với thiết bị và bắt đầu lắng nghe xem đã bắt được tín hiệu nào đó chưa.

“Tíc tíc ự tíc tíc...” là loạt âm thanh Troy nhận được sau một khoảng thời gian

Cứ sau mỗi lần hoàn thành công việc, Troy lại càng cảm thấy việc nâng cấp này như là sở trưởng của mình vậy. Chỉ sau một khoảng thời gian không lâu nhưng cũng đã sớm hơn rất nhiều so với thời gian yêu cầu hoàn thành đến từ bọn KJU, Troy đã biến hóa cho cái “bộ đàm decor xịn” này thành chính xác một thiết bị truyền tin. Cậu tiếp tục nghe tiếp các tiếng tíc tíc ự này với mong muốn hi vọng là bắt được nguồn thông tin nào đó. Bỗng nhiên, cậu nhận ra đây là mã Morse và nhanh chóng lấy giấy bút để ghi lại đoạn mã này:

 .-.. . - .----. ... / ... . -. -.. / -- --- .-. . / - .-. --- --- .--. ... / ..-. .-. --- -- / -.-. .... .. -. .- / - --- / .-. ..- ... ... .. .- / .- -. -.. / - .... . / ..- ... --..-- / - .... . -.-- / .- .-. . / ... - .. .-.. .-.. / -.. . ..-. . -. -.. .. -. --. / .-- . .-.. .-..

Ghi xong được đoạn mã, ngay lập tức Troy tắt thiết bị đi đồng thời ngó nhìn xung quanh xem bọn giám sát đang ở đâu và có để í gì đến mình không rồi nhanh chóng giải mã đoạn code trên vào một quyển số A6. Sau vài phút ngắn ngủi, Troy đã dịch được thông điệp:

 Let's send more troops from China to Russia and 
the US, they are still defending fucking well”

Troy bỗng nhiên cảm thấy thật may mắn. Thứ nhất cậu thấy may mắn vì bọn KJU ở phòng giám sát không hề biết thiết bị cậu nhận được để sửa là gì. Thứ hai là khoảng thời gian này của năm ngoái khi mà lúc dịch đang đỉnh điểm nên mọi người ở nhà, cậu đã bỏ thời gian ra để học mã Morse như một thứ để giết thời gian. Bởi vì tính kiêu ngạo tự cao nên bọn giám sát ở đây hầu như không nghĩ đến những chuyện như chuyện vừa xảy ra cả, thật may mắn cho Troy. Sau khi giải mã được thông điệp, Troy nhận ra là KJU vẫn chưa thống trị được cả thế giới và vẫn có những quốc qua đang đấu tranh quyết liệt. Sau một khoảng thời gian từ khi KJU xuất hiện và đảo lộn thế giới, đây có thể nói là lần đầu tiên mà Troy cảm thấy vui vì bọn KJU chưa thắng thực sự. Cậu ngẩng đầu lên xoay cổ cho đỡ mỏi thì thấy Brad và Tommy đang lại gần, Troy nhanh chóng xé mẩu giấy ghi đoạn code và giấu nó vào túi quần của mình.

“Hey my friend, sắp tan làm rồi đấy. Tí đi ăn không? Suốt ngày ăn mì rồi thì cũng nên ra ngoài làm cái bánh mì hoặc cơm gạo nếp chứ Troy” – Brad nói

Lúc này đây khi nhìn vào Brad và Tommy, Troy cảm thấy được sự tin tưởng từ hai con người này. Dù chỉ mới quen nhau được tầm tháng hoặc hơn tháng thôi những hai con người trước mặt cậu lại cho cậu một cảm giác như đã quen nhau hơn năm rồi. Cậu cảm thấy rằng là không nên làm gì một mình, có một đội nhóm, có những người bạn đồng hành, những người đồng chí cùng sinh ra tử sẽ dễ dàng hơn nhiều so với làm một mình. Troy liền trả lời:

“Okila thôi, ăn mì lâu cũng chán”

17h23p ngày 03 tháng 02 năm 01

Tan làm, Troy nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài cổng để chờ Brad và Tommy. Việc nhanh chóng gấp gáp này của cậu làm cho vài tên giám sát cảm thấy lạ. Một lúc sau, Brad và Tommy xuất hiện ở ngoài cổng

“Oh wow, lần đầu tiên thấy Troy ra ngoài trước cả tôi và ông nè Tommy” – Brad ngạc nhiên nói

“Ngạc nhiên thật, bọn tôi tưởng ông chưa ra nên vẫn ở trong đó một lúc đợi đó. May là có anh già Chris nói ông đã ra ngoài rồi” – Tommy nói rồi quay ra về phía Chris và vẫy tay chào

“Tôi đói rồi, đi ăn đâu đây?” – Troy nói

“Haha, thẳng vấn đề ghê. Qua Đội Cấn đi, tôi là tôi thèm combo pate với chả và lạp xưởng lắm rồi đấy” – Brad nói đồng thời lấy tay vỗ vào cái bụng của mình

“Chỗ đó cũng khuất khuất nữa, lựa chọn hay lắm Brad” – Tommy nói

“Vậy thì let’s go thôi” – Troy hô to

Troy – một con người lạnh lùng suốt ngày làm việc làm việc và làm việc giờ đây lại có vẻ như đang trào năng lượng ra ngoài cùng sự vui vẻ. Điều đó làm cho Brad và Tommy thấy ngạc nhiên trong chốt lát. Xa xa đó một chút, 1 tên giám sát KJU đã nhìn thấy cảnh tượng đó. Troy, Brad, Tommy cùng đi bộ đến hàng ăn sau 15 phút. Sau khi gọi đồ ăn xong, Troy liền chọn chỗ ngồi là chỗ sâu nhất của quán. Ngay sau khi ba chàng trai trẻ này ngồi xuống xong, Troy liền hít một hơi thật sâu rồi chủ động bắt đầu câu chuyện

“Hey, tôi có chuyện cần phải nói với hai ông” – Troy nói cùng đôi mắt có sự xuất hiện của hi vọng

Brad và Tommy nhận ra ngay là Troy đang rất nghiêm túc và chuyện mà Troy sắp nói sẽ rất là đặc biệt. Cả hai đều im lặng và chú ý vào Troy. Lúc này đây, ngoài sự tin tưởng mà Troy từng cảm nhận được từ Brad và Tommy thì bây giờ cậu đã cảm nhận thêm được sự tôn trọng nữa, cậu liền lấy trong túi áo ra mảnh ghi chú đoạn mã rồi nói:

“Hôm nay sau khi nâng cấp cái bộ đàm được decor xịn xò của bọn khốn KJU, tôi vô tình nghe được đoạn mã này. Tôi nghĩ là vẫn còn những quốc gia khác không chỉ Nga và Mỹ đâu. Không biết 2 ông như nào nhưng tôi bắt đầu có chút hi vọng và muốn lật đổ bọn khốn này rồi đấy”

“Haha, tôi vẫn biết là bọn chúng vẫn chưa thống trị được toàn bộ mà. Dù gì thì tôi cũng không còn gì để mất nữa rồi nên tôi theo thôi” – Brad nói

“Còn ông thì sao Tommy?” – Troy quay ra hỏi Tommy, người đang rất là suy nghĩ

“Một lũ khốn với chiến hạm bay cùng blah blah thứ khác mà vẫn sử dụng mã Morse ư. Dù cảm thấy hơi sau sau nhưng mà kệ đi, tên tôi là Hoàng. Rất vui khi được gặp hai ông” – Tommy nói nhỏ

“Hello Hoàng, mị là Long nhé. Nice to match hai ông” – Brad đáp lại

“Còn tôi là Tùng, rất mong được cùng hai ông để thực hiện cuộc cách mạng này” – Troy nói cùng với một nụ cười.

18h19p ngày 03 tháng 02 năm 01, ngọn lửa ẩn sâu trong đôi mắt của Troy bỗng có dấu hiệu trỗi dậy.

 

Nhận xét